ở hai đầu nỗi nhớ thơ

Trong thôn nhạc Việt, khả năng phổ thơ của nhạc sỹ Phan Huỳnh Điểu xứng danh được xếp vào một trong những địa chỉ cao nhất. Hôm nay xin mạn phép đăng lại bài viết trong phòng báo Hà Đình Nguyên ổn nhằm người yêu nhạc xưa đọc thêm về bạn dạng “Ở nhì đầu nỗi nhớ”, một phiên bản tình khúc đẹp mắt dựa trên bài bác thơ thuộc thương hiệu của nhà thơ Trần Đình Chính.

Bạn đang xem: ở hai đầu nỗi nhớ thơ

Có một không khí nào Đo chiều nhiều năm nỗi nhớ? Có khoảng mênh mông như thế nào Sâu thoắm hơn tình thương?

Anh đang ở Pai-lin Rừng khộp khô vào nắng Thương em chiều mưa lạnh lẽo Muốn nắn gửi chút ít nắng và nóng hồng

Tại đầu này nỗi nhớ Anh mơ về bên em Ngôi sao nhỏng xuống phải chăng Cho ta ngay gần nhau hơn

Ở đầu kia nỗi nhớ Nằm đếm giờ đồng hồ mưa rơi Đếm mấy triệu hạt rồi Mà không vơi nỗi nhớ Tại nhì đầu nỗi ghi nhớ Yêu cùng tmùi hương sâu rộng Ở hai đầu nỗi ghi nhớ Nghĩa tình đặm đà hơn

(Mùa hè 1980) (Trần Hoài Thu)

Bài thơ này là tình ái đầu của tác giả với một cô sinh viên vnạp năng lượng khoa Sài Thành đi cùng đoàn của Snghỉ ngơi Thương nghiệp quý phái Campuchia gây ra mạng lưới bán hàng. Năm 1984, bài bác thơ thứ 1 được đăng bên trên báo Nhân Dân. Bài thơ đã được nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu phổ nhạc năm 1987. Năm 2013, bạn dạng quyền của bài bác thơ được bán với giá bán 300 triệu VND đến ông Nguyễn Xuân Hàn.

Năm 2004, người viết có thời điểm gặp mặt “nhạc sĩ của tình yêu” Phan Huỳnh Điểu, ông bảo, trong tài sản ca khúc phổ thơ của chính bản thân mình, một giữa những bài xích ông chổ chính giữa đắc tốt nhất là Ở nhì đầu nỗi ghi nhớ (phổ từ thơ Trần Hoài Thu).

*
Nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu. Ảnh: ThanhNien.com.vn

Trong đều tối ở nghe giờ mưa rơi ko kể hiên, mưa lướt bên trên căn hộ, mưa chiếu qua cành lá… mà lại bật máy, nghe Bảo Yến hát: “Đêm nghe tiếng mưa rơi, đếm mấy triệu hạt rồi, nhưng mà không vơi nỗi nhớ… Ở hai đầu nỗi nhớ, yêu thương và thương sâu hơn. Ở hai đầu nỗi nhớ, nghĩa tình đượm đà hơn”, thì chắc hẳn rằng hầu hết kẻ đang yêu thương (chưa tính là đề nghị giải pháp xa) phần đông nghe tlặng mình thổn định thức, lưu giữ nhung. điều đặc biệt, chắc hẳn rằng Bảo Yến là một trong giữa những giọng ca chuyển thiết lập được không còn dòng domain authority diết, xung khắc khoải đầy chổ chính giữa trạng của một tín đồ vẫn ghi nhớ mang lại người yêu địa điểm xa tít, diệu vợi giữa một đêm mưa thê thiết.

2 năm ngoái, gồm cơ hội ngồi tầm thường xe cộ với một trong những nhạc sĩ đi về Bến Tre (trong số đó bao gồm nhạc sĩ Quốc Dũng – ck của ca sĩ Bảo Yến), tôi nói với anh: “Bảo Yến hát Ở nhì đầu nỗi ghi nhớ rất xuất xắc. Thích tuyệt nhất là mọi đoạn intro, nhạc dẫn…”. Mắt Quốc Dũng sáng lên, mỉm cười bảo: “Mình phối hận đó!”. Vâng, thừa hay, trường đoản cú bài xích thơ mang lại bạn phổ nhạc, fan pân hận.

Trai Hà Thành, gái Sài Gòn

Tác giả bài bác thơ là một đơn vị thơ nghiệp dư. Anh thương hiệu thiệt là Trần Đình Chính, sinh năm 1955 trên Hà Nội, học tập Trường cấp 3 Trần Phụ với được lệnh nhập ngũ vào khoảng thời gian cuối cung cấp (lớp 10, năm 1973). Vào Nam chiến đấu, gồm lần Trần Đình Chính suýt quyết tử vào một cuộc giao tranh ngơi nghỉ vùng tiếp ngay cạnh hai tỉnh Cần Thơ cùng Vĩnh Long vào tiến trình cuối của trận đánh.

Xem thêm: ▷ Cách Làm Trái Tim Trên Máy Tính, Làm Thế Nào Để Gõ Hình Trái Tim

Cởi áo quân nhân, Trần Đình Chính theo học tập Khoa Ngữ vnạp năng lượng (Trường ĐH Tổng phù hợp Hà Nội). Ra ngôi trường, được trao vào Báo Nhân Dân, rồi anh được phân công vào đoàn cán bộ, chuyên gia sang trọng Campuphân chia hỗ trợ bạn làm báo (dù hôm nay Chính chỉ với phóng viên báo chí thực tập).

Cùng thời hạn ấy cũng đều có một đoàn của Snghỉ ngơi Tmùi hương nghiệp Thành Phố Hồ Chí Minh sang giúp cho bạn chế tạo màng lưới bán sản phẩm. Trong đoàn này còn có Mai Đào, từng là sinch viên Văn khoa Sài Gòn. Tại Hà Nội Thủ Đô Phnom Penh nước các bạn, số phận đang xui khiến Trần Đình Chính gặp gỡ với yêu Mai Đào. Ngày ấy, Chính 24 tuổi còn Mai Đào new đôi mươi. Csản phẩm dân thủ đô hà nội, phụ nữ fan TP Sài Gòn. Tên của con gái góp cả nhị loài hoa thay mặt mang đến ngày xuân sinh sống Sài Thành và thủ đô, với nàng cũng đẹp nhất như hoa xuân. Phnom Penh cơ hội kia hoang vắng vì lũ Pol Pot vừa dỡ chạy khỏi Hà Thành. Những thời điểm thảnh thơi, Chính thường chuyển Mai Đào đi thăm các đền rồng cvào hùa cổ truyền. Đêm đến, song nhân tình sánh vai nhau ngồi ngắm sao, để trong tương lai gần như giây phút ấy tương khắc sâu trong nỗi nhớ của Trần Đình Chính: “Ngôi sao như xuống tốt. Cho ta ngay sát nhau hơn”.

Thế nhưng, bọn họ chỉ niềm hạnh phúc với mọi người trong nhà khoảng tầm một năm, vày thời điểm mới giải pchờ, còn nặng xét lại yếu tố lý lịch “bên đây, bên kia”. Rồi gia đình của Mai Đào cần tránh Sài Gòn đi tài chính new ngơi nghỉ Sông Bé, cô buộc phải về nước phụ cha mẹ, còn Trần Đình Chính cũng rất được call về Hà Thành (tháng tư.1980) sau 1 năm rưỡi sống bên trên nước chúng ta.

Đêm nghe giờ đồng hồ mưa rơi

Những đêm mưa ngơi nghỉ Hà Nội Thủ Đô luôn luôn làm Chính đồ vã, nhớ nhung đến khổ cực. Trong lòng cứ đọng trường đoản cú hỏi “Người ấy hiện nay như thế nào rồi?”. Nằm ở thủ đô hà nội mà lại suy nghĩ về một nơi nào kia ngơi nghỉ Sông Bé – cả một không gian gián đoạn (dạo bước ấy, ĐK giao thông vận tải còn khôn xiết hạn chế).

*
Nhà thơ Trần Đình Chính. Ảnh: ThanhNien.com.vn

Và, vào trong 1 đêm mưa Hà Nội Thủ Đô với nỗi nhớ cồn cào như thế, Trần Đình Chính đang ngồi bật dậy làm cho thơ: “Có một không khí nào/Đo chiều dài nỗi nhớ?/Có khoảng chừng rộng lớn nào/Sâu thoắm rộng tình thương?/Anh đang ở

Pha-lin(*)/Rừng khộp khô vào nắng/Tmùi hương em kế bên ấy lạnh/Muốn nắn gởi chút ít nắng nóng rừng/Chào Phnom Penh mến yêu… Ở đầu này nỗi nhớ/Anh mơ về bên cạnh em/Ngôi sao như xuống thấp/Cho ta ngay sát nhau hơn/Ở đầu tê nỗi nhớ/Nằm đếm giờ đồng hồ mưa rơi/Đếm mấy triệu hạt rồi/Mà chưa vơi nỗi nhớ/Ở nhị đầu nỗi nhớ/Yêu và tmùi hương sâu hơn/Tại hai đầu nỗi nhớ/Nghĩa tình đậm đà hơn” (Mùa htrần 1980).

Xem thêm: Đánh Giá Chất Lượng Công Trình Xây Dựng, Quan Điểm Và Tiêu Chí

Bài thơ được gia công trong 8 phút. Dưới bài thơ, anh cam kết tên Trần Hoài Thu (về sau anh lấy cây bút danh đánh tên cho bé gái). Bốn năm tiếp theo (1984), bài bác thơ được đăng trên Báo Nhân Dân. Năm 1987, bài thơ “lọt vào mắt xanh” của nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu và với tài năng phổ nhạc bậc thầy, “Nhạc sĩ của tình yêu” (danh hiệu này do nhạc sĩ Nguyễn Xuân Khoát đặt cho) vẫn lẹo cánh mang đến bài thơ phổ nhạc bay cao, bay xa…

Cho đến hiện nay, rộng 30 năm tiếp theo, không có ai biết “người đẹp mang tên hai loại hoa xuân” sẽ ở đâu giữa loại đời xuôi ngược. Riêng tác giả bài bác thơ thì lại sở hữu một cuộc sống đầy vấn đề, một cỗ áo buồn: cuộc hôn nhân gia đình đầu tan vỡ, tiếp đến anh tái hôn với một cô bé người cùng cơ quan còn tương đối tthấp. Nhưng hạnh phúc không được bao lâu thì anh phát hiện bị hội chứng dịch đái đường tiến độ cuối. Anh lìa nai lưng ngày 9.5.2014, thọ 60 tuổi.


Chuyên mục: Kiến thức