Tại sao myanmar đổi thủ đô

Rời Yangon, tổ chức chính quyền quân sự chiến lược Myanmar chuyển lên đóng trên thị trấn mới xây cất Nay Pyi Taw. Đây chắc hẳn rằng là TPhường. hà Nội bí ẩn độc nhất vô nhị nhân loại hiện giờ.


Bạn đang xem: Tại sao myanmar đổi thủ đô

Thành phố hoàng phái

Nếu nhỏng Yangon vẫn gồm nngớ ngẩn năm tuổi thì Nay Pyi Taw (báo mạng phương thơm Tây thường viết là Naypyidaw tuy thế các tài liệu chấp thuận tại Myanmar phiên âm La-tinc là Nay Pyi Taw) mới Thành lập và hoạt động tự cuối năm 2005. Thành phố được thiết kế tại ngôi xã nhỏ tuổi Kyatpyae, biện pháp thị xã Pyinmana khoảng chừng 10 km. Theo một trong những tài liệu, Nay Pyi Taw tức là "Thành phố hoàng gia" xuất xắc "Nơi sống của các vị vua". Vào ngày 6.11.2005, một vài cơ sở của chính phủ nước nhà bước đầu gửi cho tới tỉnh thành này. Cái thương hiệu Nay Pyi Taw được ra mắt vào thời điểm tháng 3.2006, nhân ngày truyền thống lâu đời những lực lượng khí giới Myanmar. Đây cũng là dịp mục đích Hà Nội Thủ Đô của Yangon ưng thuận được chuyển giao đến Nay Pyi Taw.

*
Chính phủ bảo rằng Yangon đã trlàm việc yêu cầu thừa eo hẹp và chật - Ảnh: Đỗ Hùng

Nhìn bên trên bản trang bị, Nay Pyi Taw ngơi nghỉ ngay trung trọng điểm quốc gia Myanmar, khác cùng với Yangon nằm chếch xuống phía phái nam. Giới chức Myanmar giải thích rằng tại vì chúng ta chuyển thủ đô hà nội tới đó là vày Yangon đã quá eo hẹp và chật, khôn cùng cực nhọc quy hoạch, mở rộng sau này. Trong khi ấy, ý kiến bên ngoài thì cho rằng Thành Phố Hà Nội new cùng với núi cao bảo vệ bao quanh vô cùng hữu dụng thế về phương diện an ninh. Vị trí trung tâm của Nay Pyi Taw cũng chất nhận được cơ quan chỉ đạo của chính phủ dễ dàng điều hành và kiểm soát các Quanh Vùng xa xăm hẻo lánh sinh hoạt khu vực miền bắc cùng miền đông. Còn tôi thì xúc tiến sự thành lập của Nay Pyi Taw cùng với "truyền thống dời đô". Trong thừa khứ, mỗi vị vua xứ đọng ssinh sống này lúc đăng quang thường xuyên lựa chọn TP Hà Nội bắt đầu, nlỗi một cách để xác lập mục đích lịch sử của bản thân mình. Là Thành Phố Hà Nội của một đất nước tuy thế Nay Pyi Taw gần như là "ko xin chào đón" tín đồ nước ngoài. Giới báo mạng nước ngoài khó cho tới được khu vực đây đề nghị báo cáo về thành phố bên trên các phương tiện đi lại truyền thông media quốc tế hết sức không nhiều. Vì nạm, khi đến Myanmar, tôi đặt kim chỉ nam là buộc phải mang đến thăm Nay Pyi Taw.

Thủ đô xa lắc

*
... Chính phủ Myanmar chuyển cho tới đóng góp tại Nay Pyi Taw - Ảnh: Đỗ Hùng

Khi nghe tôi hỏi cthị trấn đi Nay Pyi Taw, anh bạn người kinh doanh Naing Soe trố mắt: "Sao ko tới Bagan, Mandalay hay một nơi nào khác?". Tôi bảo rằng mình muốn biết "TP Hà Nội của chúng ta thế nào và tín đồ ta đã làm những gì ở đó ". Quả thực, cho thăm Nay Pyi Taw là một trong những ý nghĩ xa lạ đối với ngay khắp cơ thể Myanmar, chđọng chớ nói tới dân nước ngoài quốc. Trong vnạp năng lượng phòng của Soe, với hơn 30 nhân viên cấp dưới, chỉ một bạn từng mang lại Nay Pyi Taw. Người này mang lại Hà Nội Thủ Đô chẳng qua là do các bước xin bản thảo, làm cho làm hồ sơ buộc anh ta cần lên văn phòng cỗ này cỗ nọ.

Dù thấy phát minh của mình lạ lẫm, Soe cũng liên lạc hỏi biết tin. Có bố cách để đến Nay Pyi Taw: thiết bị cất cánh, tàu hỏa với xe đò. Máy cất cánh thì vù một chiếc là hoàn thành, còn tàu cùng xe pháo thì mất khoảng chừng 8 giờ đồng hồ đồng hồ đeo tay. Tôi chọn tàu hỏa, vừa phải chăng lại vừa có khá nhiều cơ hội cọ xát với dân bản xứ. Nhưng dò xét một hồi, Soe thông báo: "Người nước ngoài không thể mang lại Nay Pyi Taw. Anh chỉ có thể cho tới Pyinmamãng cầu thôi". Thất vọng, tuy nhiên tôi vẫn quyết định tải vé tàu nhằm đi, tới Pyinmamãng cầu cũng xuất sắc rồi. Nói thông thường, đến gần Nay Pyi Taw chừng như thế nào hay chừng đó.

Tới nhà ga, tôi gặp gỡ phải một cthị xã kỳ viên khác: khách quốc tế nên sở hữu vé bằng USD, ko được trả bằng tiền "chạt". Nhưng vé thì chỉ 20 USD mà họ lại không có chi phí để thối tờ 100 USD của tớ, nạm là cuối cùng nên chuyển sang trọng xe pháo buýt. Lại một phen trả giá chỉ, đùn đẩy cùng với mấy anh "cò" trước quần thể bán vé. "Nay Pyi Taw nhì lăm ngàn", một người bọn ông cội Ấn ra giá, sau khi quan sát từ đầu cho tới chân tôi. "Thế thì đắt bằng vé tàu rồi. Mười lăm thôi", tôi kỳ kèo, áp dụng tức thì đều kinh nghiệm trong số vụ "đàm phán" với mấy bác bỏ tài taxi dù. "Không có mức giá mười lăm ndở người. Hai mươi cũng khá được, nhưng mà là xe pháo không có điều hòa". Câu nói của ông ta vô tình cung ứng mang đến tôi một thông báo quý giá, rằng ở đây có xe buýt thứ giá buốt. "Tôi lựa chọn đời xe này với với cái giá nhị mươi ngàn", tôi cưng cửng quyết. Sau một hồi cò cưa, ở đầu cuối thành công ở trong về tôi. Giá vé đôi mươi.000 kyat (khoảng tầm 16 USD) cùng xe buýt thứ giá buốt.

Nhét vé vào trong túi, tôi ngồi chờ chuyến du ngoạn trong mơ.

Xem thêm: Hướng Dẫn Sử Dụng Google Camera 7, Google Máy Ảnh


Xem thêm: Đến Thành Cổ Sơn Tây Ở Đâu, Di Tích Lịch Sử Thành Cổ Sơn Tây


Tôi thịt chết khoảng chừng thời gian chờ đón bằng tờ báo tiếng Anh The New Light of Myanmar (Ánh sáng sủa new của Myanmar). Đó là tờ báo công ty nước, vị một đơn vị ở trong Bộ tin tức phú trách. Ngày làm sao cũng thế, ở đầu trang bìa, tờ báo hồ hết đăng 4 kim chỉ nam chủ yếu trị, 4 kim chỉ nam kinh tế cùng 4 phương châm xã hội của Myanmar. Tôi liếc chú ý, thấy toàn vụ việc đặc biệt quan trọng nlỗi củng nuốm độc lập, kiến thiết giang sơn hiện đại, phát triển nông nghiệp & trồng trọt, nâng cao quý giá đạo đức nghề nghiệp... Tại trang bìa tôi còn thấy mục nhân sự mới, trong các số ấy đưa tin Hội đồng Hòa bình và Phát triển Myanmar chỉ định một vài vị tướng mạo tá vào dịch vụ sản phẩm trưởng những cỗ phụ trách nát tích điện cùng lao động. Bên cạnh là bài xóm luận nêu bật phần đông chiến thắng cách đây không lâu của Myanmar mặt khác cáo giác "các quyền năng phá hoại vào và kế bên nước". Thêm vài hình hình ảnh quần chúng tuần hành ủng hộ cơ quan chỉ đạo của chính phủ trên một quần thể làng mạc hẻo lánh làm sao kia. Đáng chăm chú là trang cuối của tờ báo, trang 16. Nơi phía trên người ta dành nguyên trang để đăng slogan, hình thức giống như PR cơ mà với ngôn từ thiết yếu trị. Những ngày làm việc Myanmar tiếp đến, tôi liên tiếp download tờ báo này để xem "diễn biến" cố kỉnh nào và thấy vẫn cố kỉnh. Ý nghĩa của các câu chữ trang cuối tương tự như câu chữ chủ yếu xuyên suốt tờ báo được thể hiện ví dụ, dễ dàng nắm bắt cách biểu hiện của Chính phủ Myanmar đối với một số trong những báo đài quốc tế. Đại diện báo giới nước ngoài cho tới Myanmar trong quy trình tiến độ này là 1 trong những vụ việc nhạy cảm, chưa nói tới chuyện tìm tới Thành Phố Hà Nội Nay Pyi Taw.

Tôi đã thấy phần như thế nào sự nhạy bén đó trong những ngày sinh sống Yangon. Và lúc này, tôi cũng nhận thấy góc nhìn ái ngại của cô ấy cung cấp vé trong khi thấy tôi lủng củng máy hình họa, laptop. "Anh là đơn vị báo?", cô ta bắt cthị xã. Tôi cười cợt. "Anh tới bộ nào bên trên Nay Pyi Taw?". "À không, đi chơi thôi. Phải biết Hà Thành như thế nào chứ", tôi nói. "Nhưng sinh hoạt đó không tồn tại gì đâu. Đó là tôi nghe nói vậy". "Ờ, tôi ko đi ngắm cảnh. Là đi cho biết ấy mà". "Nhưng anh không được tự sướng đâu. Ở thủ đô hà nội ấy...". "Người ta cấm à?". "Không được chụp ảnh nếu không thì gặp mặt rắc rối". "Không sao, tôi sẽ không chụp. Nhưng mang thứ ảnh theo được chứ?". "Tôi băn khoăn, tuy nhiên anh cần đặt ở nhà". Tôi nhún mình vai: "Lên kia tôi đã để tại khách sạn".

Đọc báo và tán dóc, sau cuối cũng đến giờ đồng hồ lên đường. Tôi leo lên một mẫu xe pháo buýt chật chội, nóng nực, chẳng không giống gì mấy chiếc xe cộ khách Bắc - Nam vào từng thời điểm Tết sinh hoạt ta trước đây. Trên kia toàn tín đồ Myanmar, rỉ tai với nhau véo von nlỗi chim hót. Tôi chột dạ: Rủi xe cộ này nó tống mình xuống một thị xã nào kia thì biết con đường đâu nhưng lần, bèn nhoài ra hành lang cửa số, Call cô phân phối vé ban nãy: "Nếu gồm trắc trở thì tôi điện thoại tư vấn cho chị nhé. Chị nên giúp". "Rắc rối gì cơ?". "À, là chuyện xe cộ, cthị trấn vé ấy". "Ờ, hầu hết cthị xã ấy thì được, nhưng lại liên quan cho tới tự sướng thì không". Thấy ko mong muốn gì mấy, tôi rụt vào, vừa thời gian xe pháo lnạp năng lượng bánh. Tôi định ngủ một giấc mang đến đường sút xa, tuy vậy loại không khí eo hẹp và lắc lư này không thích hợp mang lại việc ngủ. Thế là đành thức để "nghe" fan ta truyện trò bằng giờ đồng hồ Myanmar. Chặng mặt đường 8 giờ đồng hồ cho tới Pyinmana chính vì như vậy dài nhỏng vô vàn.


Chuyên mục: Kiến thức